Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
(cg. luật nhà nước), ngành luật trong hệ thống pháp luật Việt Nam bao gồm các quy định về tổ chức quyền lực nhà nước, chế độ chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, an ninh, quốc phòng, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân, cơ cấu, nguyên tắc tổ chức và hoạt động của các cơ quan nhà nước. Luật hiến pháp là ngành luật chủ đạo, giữ vị trí quan trọng hàng đầu trong hệ thống pháp luật, thể hiện tập trung nhất bản chất giai cấp của nhà nước, thể chế hóa mối quan hệ giữa đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, nhà nước quản lí. Nội dung các văn bản quy phạm pháp luật thuộc ngành luật hiến pháp điều chỉnh các loại quan hệ xã hội quan trọng như: - Những vấn đề cơ bản của chế độ xã hội: chế độ chính trị, chế độ kinh tế, văn hóa, giáo dục, khoa học công nghệ, an ninh, quốc phòng và đường lối đối ngoại. - Những vấn đề cơ bản về địa vị pháp lí, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân Việt Nam. - Phương thức tổ chức, nhiệm vụ quyền hạn và quan hệ giữa các bộ phận cấu thành cơ bản của bộ máy nhà nước. Nội dung của ngành luật hiến pháp được quy định chủ yếu trong hiến pháp, trong một số văn bản quy phạm pháp luật về tổ chức bộ máy nhà nước như Luật tổ chức Quốc hội, Luật tổ chức chính phủ, Luật tổ chức tòa án nhân dân, Luật tổ chức viện kiểm sát nhân dân, Luật tổchức Hội đồng nhân dân và ủy ban nhân dân, các luật quy định quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân.