Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
"Cơ quan chấp hành của cơ quan quyền lực nhà nước ở địa phương. Hội đồng nhân dân các cấp, được thành lập ở Việt Nam theo quy định của Hiến pháp năm 1946 và Hiến pháp năm 1959. Ủy ban hành chính các cấp gồm có: Ủy ban hành chính cấp tỉnh, thành phố, huyện và xã. Theo Hiến pháp năm 1959 còn có ủy ban hành chính khu tự trị. Ủy ban hành chính gồm có chủ tịch, một hoặc nhiều phó chủ tịch, ủy viên thư ký và các ủy viên. Ủy ban hành chính các cấp lãnh đạo công tác của các ngành thuộc quyền mình và của các ủy ban hành chính cấp dưới. Ủy ban hành chính có trách nhiệm thi hành các mệnh lệnh của cấp trên; thi hành các nghị quyết của Hội đồng nhân dân địa phương mình và chỉ huy toàn bộ công việc hành chính thuộc địa phương. Để phù hợp với nhiệm vụ và điều kiện của thời kỳ kháng chiến, Ủy ban hành chính được đổi tên là Ủy ban kháng chiến hành chính. Sau khi tự giành được độc lập hoàn toàn và thống nhất đất nước, từ Hiến pháp năm 1980, các Ủy ban hành chính được đổi tên thành Ủy ban nhân dân."