Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
"Chức quan đứng đầu bộ máy cai trị các đơn vị hành chính lớn gọi là ""trấn"", về sau vua Minh mạng đổi gọi là ""tỉnh"" trực tiếp chịu sự lãnh đạo của hoàng đế và triều đình theo phương pháp trung ương tản quyền. Năm 1802, Gia Long đặt hai chức quan ""tổng trấn"", một ở Bắc thành và một ở Gia Định, có toàn quyền thay mặt vua để cai trị hai phần Bắc, Nam của đất nước. Bắc thành hồi đó có 11 trấn kể từ Ninh Bình trở ra, Gia Định thành có 5 trấn từ Bình Thuận trở vào. Năm 1824, vua Minh mạng bãi bỏ chức ""tổng trấn"" và thiết lập các chức quan gọi là ""tổng đốc liên tỉnh"" để thay mặt triều đình cai trị các khu vực hành chính gồm 2 hoặc 3 tỉnh (tỉnh là từ mới thay cho trấn). Vd. hồi đó có các chức quan tổng đốc liên tỉnh sau đây: Sơn - Hưng - Tuyên tổng đốc, Hải An tổng đốc, Nam Ngãi tổng đốc... Tỉnh là một danh từ thông dụng ở Trung Hoa để chỉ những phân khu hành chính. Thời vua Minh mạng và nhất là về sau này, sau khi chức tổng đốc liên tỉnh bị bãi bỏ, vị quan đứng đầu mỗi tỉnh gọi là ""tổng đốc"" cai trị một tỉnh lớn và ""tuần vũ"" hoặc ""tuần phủ"" cai trị một tỉnh nhỏ. Ví dụ như ở Bắc Kỳ có Hà Đông, Thái Bình, Nam Định; ở Trung Kỳ có Thanh Hóa, Nghệ An... là những tỉnh lớn thì có chức tổng đốc, còn Sơn Tây, Ninh Bình, Vĩnh Yên, Hà Tĩnh là những tỉnh nhỏ thì có chức tuần phủ. Trong tổ chức tư pháp ở Việt Nam hồi thuộc Pháp thì trong thành phần tòa nhì của Tòa thượng thẩm Hà Nội ngoài các thẩm phán người Pháp còn có hai vị quan người Việt Nam làm tổng đốc hoặc tuần phủ tham gia."