Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
Là đơn vị hành chính trực thuộc trung ương. Sự phân định toàn bộ lãnh thổ quốc gia thành các tỉnh có địa giới tỉnh rõ ràng xuất phát từ đặc điểm phân chia tự nhiên của cấu tạo địa hình như sự phân cách các dòng sông, các dãy núi, đèo, đặc điểm các vùng dân cư sinh sống lâu đời. Việc phân chia địa giới tỉnh là quá trình xảy ra liên tục. Tỉnh là đơn vị hành chính trực tiếp làm việc với trung ương đồng thời là đơn vị quản lý, điều hành trực tiếp đối với các đơn vị hành chính ở cơ sở - cấp xã. Để quản lý được chặt bộ máy quản lý hành chính cấp tỉnh và đạt được sự thông suốt nhanh chóng từ trung ương đến cấp cơ sở, tùy theo quan điểm của nhà cầm quyền và sự phát triển các mặt, cơ quan trung ương thường tiến hành điều chỉnh địa giới các tỉnh dưới hai khuynh hướng: gộp lại hoặc tách ra. Việc sáp nhập hoặc tách tỉnh đòi hỏi phải nghiên cứu hết sức kỷ càng để tránh xảy ra các hậu quả khó khắc phục. Ở Việt Nam việc sáp nhập hoặc tách tỉnh thuộc thẩm quyền của cơ quan quyền lực tối cao là Quốc hội.