Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
"Ở Việt Nam tập quán pháp - cũng gọi là tục lệ pháp - hoặc luật tục là tổng thể các quy tắc do tục lệ quy định mà những người đã sống chung trong một cộng đồng đều tuân thủ trước khi hoặc cả sau khi có pháp luật thành văn. Ví dụ như nghiên cứu luật tục được phản ánh qua các truyền thuyết và một số mặt sinh hoạt xã hội tiêu biểu, chúng ta thấy từ rất xa xưa, trước khi có bộ luật thành văn đầu tiên của nhà Lý ra đời, đã có tục lệ về hôn nhân và gia đình; tục lệ đối với người chết; tục lệ liên quan đến việc xử phạt; tục lệ thể hiện quan điểm về quyền con người (Sơ thảo lịch sử nhà nước và pháp quyền Việt Nam, Tập 1, Đinh Gia Khánh, Nhà xuất bản khoa học xã hội 1968). Từ sau khi Bộ luật hình thứ nhà Lý ra đời cho đến hết thời thuộc Pháp có hai tình hình là: a) Nếp sống của nhân dân trong các thôn xã phần lớn là do tục lệ của mỗi xã quy định hoặc là tục lệ ghi chép trên giấy tờ hoặc là tục lệ truyền khẩu. b) Nhiều vấn đề quan trọng không được luật pháp hay án lệ dự liệu, hoặc có khi được đề cập tới nhưng không được xác định một cách rõ ràng; do đó người ta đã phải căn cứ vào tục lệ để giải quyết. Trong trường hợp này, tục lệ đã bổ sung cho luật pháp hiện hành, vì vậy tục lệ đương nhiên trở thành một nguồn đáng kể của các định chế Việt Nam hồi đó."