Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
"(cg. Phân chia ba quyền), thuyết của một số nhà tư tưởng phương Tây chủ trương quyền lực nhà nước phải được phân chia làm ba quyền (lập pháp, hành pháp, tư pháp) do ba tổ chức độc lập với nhau nắm giữ và kiểm soát lẫn nhau thì mới có dân chủ. Ra đời ở thế kỷ 18, thuyết này phản ánh cuộc đấu tranh của tầng lớp thị dân (tiền thân của giai cấp tư sản) chống lại tình trạng độc đoán, chuyên quyền do quyền lực tập trung tất cả vào tay một người (vua) hay một nhóm người quý tộc trong nhà nước phong kiến, và đã có tác dụng thúc đẩy các cuộc cách mạng tư sản lật đổ giai cấp phong kiến. Giai cấp tư sản Pháp đã ghi việc ""phân chia ba quyền"" trong Bản tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền năm 1789 là một nguyên tắc hiến pháp của việc tổ chức nhà nước. Nhưng mặt khác cũng có nhiều luật gia phương Tây quan niệm đây chỉ là nguyên tắc phân công trong bộ máy nhà nước tư sản, vì quyền lực nhà nước nào cũng là quyền lực giai cấp có tính thống nhất không thể phân chia. Quyền lực nhà nước Việt Nam thuộc về nhân dân, tập trung và thống nhất vào quốc hội, quốc hội phân công cho các cơ quan nhà nước thực hiện (xt. Quyền lực nhà nước)"