Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
Biện pháp ngăn chặn nghiêm khắc để cách ly người bị tạm giam với xã hội trong một thời gian nhất định, hạn chế một số quyền công dân, do cơ quan điều tra, viện kiểm sát, tòa án áp dụng đối với bị can, bị cáo phạm tội mà bộ luật hình sự quy định hình phạt tù trên một năm và có căn cứ cho rằng người đó có thể trốn hoặc cản trở việc điều tra, xét xử hoặc có thể tiếp tục phạm tội. Tạm giam không phải là hình phạt mà là một biện pháp tố tụng hình sự được áp dụng để ngăn chặn hành vi tội phạm và hành vi trốn tránh pháp luật của người phạm tội, bảo đảm cho việc điều tra, truy tố, xét xử hoặc thi hành án được tiến hành đúng đắn. Bộ luật tố tụng hình sự tại Điều 70 và các điều tiếp theo quy định cụ thể, chặt chẽ về thẩm quyền, thủ tục, thời hạn, chế độ tạm giam (xt.Lệnh tạm giam).