Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
1. Theo nghĩa rộng: quyền tự do cá nhân là quyền của công dân được thực hiện trong sinh hoạt, đời sống hàng ngày như tự mình lựa chọn một cách chính đáng phong cách, nếp sống, rèn luyện nếp sống phù hợp với sở thích, sở trường của mình trong khuôn khổ các nhu cầu của trật tự xã hội. 2. Theo nghĩa hẹp: quyền tự do cá nhân là những quy định của pháp luật đảm bảo quyền bất khả xâm phạm về thân thể, bảo hộ tính mạng, sức khỏe, tài sản, danh dự và nhân phẩm của công dân, bảo đảm quyền bất khả xâm phạm về chỗ ở, an toàn và bí mật thư tín, điện thoại, điện tín của công dân. Nói một cách cụ thể: không ai có thể bị bắt nếu không có quyết định của tòa án, quyết định hoặc phê chuẩn của viện kiểm sát. Việc bắt và giam giữ người phải theo đúng quy định của Bộ luật tố tụng hình sự. Mọi hình thức truy bức, nhục hình đều bị nghiêm cấm. Mọi hành vi xâm phạm tính mạng, sức khỏe, tài sản, danh dự và nhân phẩm của công dân đều bị xử lý theo pháp luật.