Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
Là một tổ chức liên chính phủ, thành lập năm 1945, chính thức bước vào hoạt động và trở thành cơ quan chuyên môn của Liên hợp quốc năm 1947, đến nay có khoảng 150 quốc gia là thành viên của IMF, trong đó có Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Mục đích của IMF là: 1. Thúc đẩy sự hợp tác quốc tế về các vấn đề liên quan đến tiền tệ và thương mại quốc tế. 2. Góp phần thiết lập hệ thống thanh toán nhiều bên căn cứ theo các giao dịch đang tiến hành giữa các thành viên. 3. Khắc phục các sự hạn chế trong việc chuyển đổi tiền tệ gây trở ngại trong thương mại thế giới. 4. Theo dõi việc chấp hành các hiệp định về tiền tệ, thúc đẩy sự ổn định về tiền tệ của các nước thành viên cho các nước thành viên vay tín dụng ngắn hạn nhằm làm cân bằng cán cân thanh toán của họ,vv. Việc góp vốn vào IMF căn cứ vào tiềm năng kinh tế tài chính của từng nước. Các nước phương Tây thường có tiếng nói quyết định trong IMF. Trong bộ máy tổ chức IMF, Hội đồng quản trị là cơ quan cao nhất. Ban giám đốc gồm các giám đốc điều hành là cơ quan chỉ đạo hoạt động của quỹ. Tổng giám đốc do các giám đốc điều hành bầu ra, là người đứng đầu Ban giám đốc. Ban thư ký là cơ quan hành chính của IMF. Trụ sở IMF đặt tại Oasinhtơn (Hoa Kỳ).