Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
"Nhà nước lấy pháp luật làm cơ sở pháp lí thống nhất cho việc điều hành mọi mặt hoạt động của nhà nước, của xã hội, của mọi công dân, dùng pháp luật làm chuẩn mực để phân biệt tính hợp pháp và không hợp pháp; việc được làm và không được làm trong thi hành pháp luật của các cơ quan và cán bộ nhân viên nhà nước, trong việc tuân thủ pháp luật của mọi công dân, tóm lại là một nhà nước phục tùng một trật tự pháp lí loại trừ tình trạng vô chính phủ và tư nhân phục thù, các quyền dân chủ công dân đều được bảo đảm. Trong nhà nước pháp quyền không một cơ quan, tổ chức nào, không một cá nhân nào đứng trên pháp luật và đứng ngoài pháp luật. Sống có pháp luật và hành động theo pháp luật là nguyên tắc xuyên suốt, bao quát nhất trong hoạt động của nhà nước pháp quyền. Có 2 loại nhà nước pháp quyền: 1) Nhà nước pháp quyền tư sản là nhà nước hoạt động trên cơ sở pháp lí của hệ thống pháp luật của giai cấp tư sản. 2) Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa là nhà nước của dân, do dân và vì dân hoạt động trên cơ sở pháp lí của hệ thống pháp luật được ban hành, áp dụng vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân lao động."