Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
Nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế hiện đại, theo đó không một quốc gia, một nhóm quốc gia hay một tổ chức quốc tế nào có quyền can thiệp dưới bất cứ hình thức nào vào các công việc đối nội cũng như đối ngoại thuộc thẩm quyền riêng của quốc gia khác hoặc bắt buộc quốc gia khác phải đưa những công việc này, khác ra quốc gia theo thủ tục quốc tế. Luật pháp quốc tế hiện đại quy định những hành vi sau đây là can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia: 1. Sử dụng sức mạnh hoặc đe dọa bằng sức mạnh, áp dụng các hình thức can thiệp khác để chống lại chủ quyền của quốc gia hay chống lại nền tảng chính trị, kinh tế và văn hóa của quốc gia khác. 2. Sử dụng các biện pháp kinh tế, chính trị và các biện pháp khác để khuất phục quốc gia khác nhằm hạn chế các quyền bắt nguồn từ chủ quyền quốc gia và nhằm buộc quốc gia khác giành lợi thế cho mình. 3. Tổ chức, giúp đỡ, chứa chấp, khuyến khích, tài trợ hoặc cho phép những hoạt động vũ trang, lật đổ hoặc khủng bố nhằm làm thay đổi thể chế của quốc gia khác thông qua sức mạnh cũng như nhằm can thiệp vào cuộc đấu tranh nội bộ, nhất là nội chiến ở quốc gia khác. 4. Sử dụng sức mạnh để buộc nhân dân nước khác từ bỏ hình thức tồn tại dân tộc của họ. 5. Can thiệp dưới bất cứ hình thức nào nhằm tước bỏ quyền không thể tước đoạt được của quốc gia khác là lựa chọn chế độ chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội của họ. Nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia được ghi nhận trong Hiến chương Liên hợp quốc, trong tuyên bố năm 1970 của Liên hợp quốc về các nguyên tắc của luật pháp quốc tế, cũng như trong tuyên bố năm 1982 của Liên hợp quốc về việc “không can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia” và trong nhiều văn kiện pháp lí quốc tế quan trọng khác.
Chưa có văn bản pháp luật nào được lập chỉ mục cho thuật ngữ này.