Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
Là một trong những nguyên tắc cơ bản của luật quốc tế hiện đại được ghi trong Hiến chương Liên hợp quốc, quy định nghĩa vụ của các quốc gia trong quan hệ quốc tế là không được sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực để chống lại sự toàn vẹn lãnh thổ và nền độc lập của quốc gia khác, hoặc để giải quyết các tranh chấp quốc tế. Sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực để xâm phạm các đường biên giới quốc gia, tổ chức hoặc khuyến khích tổ chức các lực lượng không thường trực hoặc các toán võ trang, các đội quân đánh thuê để xâm nhập lãnh thổ một quốc gia khác, xúi dục, giúp đỡ hoặc tham gia nội chiến hay hoạt động khủng bố ở quốc gia khác, gây chiến tranh xâm lược đều là vi phạm nguyên tắc này. Nghị quyết của Đại hội đồng Liên hợp quốc ngày 14.2.1974 đã định nghĩa xâm lược và liệt kê các hành vi xâm lược. Nhưng mặt khác, nghị quyết nói trên cũng quy định những hành vi sau đây là hợp pháp: sử dụng lực lượng vũ trang để tự vệ, để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ theo Điều 51 của Hiến chương Liên hợp quốc, hoặc để đấu tranh chống ách thuộc địa, và phụ thuộc, giành độc lập trên cơ sở quyền dân tộc tự quyết, hoặc sử dụng lực lượng vũ trang theo Nghị quyết của Hội đồng bảo an Liên hợp quốc.
Chưa có văn bản pháp luật nào được lập chỉ mục cho thuật ngữ này.