Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
Sáu cơ quan trung ương của nhà nước phong kiến xưa kia, làm chức trách của cơ quan chấp hành trung ương và cơ quan tư vấn cho nhà vua, dưới sự điều khiển trực tiếp của nhà vua. Quyền hạn, nhiệm vụ của mỗi bộ đại thể đều giống nhau qua các triều đại: Lý, Trần, Lê, Nguyễn: - Bộ lại phụ trách việc tuyển bổ, khảo hạch, thăng, giáng quan lại, phong tước vụ, vv. - Bộ lễ phụ trách lễ nghi, tế tự, thiên văn, tôn giáo, âm nhạc, đối ngoại, giáo dục, thi cử. - Bộ hộ quản lí ruộng đất, thuế khóa, kho tàng, dân số và cấp phát lương bổng. - Bộ binh quản lí quân đội, quân trang, vũ khí, phòng thủ biên cương. - Bộ hình phụ trách tư pháp và xét xử. - Bộ công phụ trách xây dựng, giao thông, bảo vệ đê điều, rừng… Đứng đầu mỗi bộ là quan thượng thư. Tổ chức các bộ khác nhau tùy từng triều đại. Triều Lê Thái Tổ chỉ có 2 bộ: Bộ lễ và Bộ lại. Triều Lê Thánh Tông có đủ sáu bộ. Bên cạnh mỗi bộ lại có một khoa làm nhiệm vụ giám sát bộ đó. Thời Lê Mạt, Chúa Trịnh Cương đặt ra ở phủ chúa Lục cung làm chức vụ của Lục bộ và Lục phiên làm chức vụ của Lục khoa ở triều đình. Triều Nguyễn, trước năm 1933 vẫn có đủ sáu bộ nhưng từ 1933 chỉ còn 5 bộ là: Bộ lại, Bộ quốc gia giáo dục, Bộ tài chính và cứu tế xã hội, Bộ hình, Bộ công chính kiêm mĩ thuật lễ nghi. Các vị đứng đầu Bộ thượng thư do nhà vua lựa chọn trong số những người được chính phủ Pháp đô hộ và triều đình “tín nhiệm” trong quan trường hoặc ở ngoài quan trường (vd. ông Phạm Quỳnh là một nhà báo, chủ bút tạp chí “Nam phong” được cử giữ chức Thượng thư Bộ quốc gia giáo dục”.