Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
"(cg. công pháp). Các nhà luật học phương Tây và nhiều nước khác đã căn cứ vào nội dung của hai loại định chế pháp lí: định chế luật công hay định chế công pháp (institutions publiques) và định chế luật tư hay định chế tư pháp (institutions privées) để phân loại các môn luật học ra làm hai ngành. Một ngành mệnh danh là luật công hoặc công pháp (droit public) một ngành mệnh danh là luật tư hoặc tư pháp (droit privé). Ngành luật công bao gồm tất cả các môn luật học liên quan đến cách tổ chức nội bộ của quốc gia, đến quan hệ giữa quốc gia với tư nhân, hoặc giữa quốc gia này với quốc gia khác. Ngành luật công gồm có môn hiến pháp, luật hành chính, luật hình sự, luật kinh tế, tài chính, công pháp quốc tế… Một số nước khác lại quan niệm tất cả các môn luật đều là luật công, không có khái niệm ngành luật tư, bởi vì tất cả các môn luật hình thành nền pháp chế của một nước đều do nhà nước ban hành, bảo vệ lợi ích của cả quốc gia, xã hội và công dân; trong mọi quan hệ giữa các công dân với nhau đều tồn tại lợi ích của nhà nước."