Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
"Hình thức tổ chức chính quyền của thực dân Pháp đối với các nước trên bán đảo Đông Dương; thành lập theo Sắc lệnh ngày 17.10.1887 của tổng thống Pháp, lúc đầu gồm Việt Nam và Campuchia. Việt Nam là một nước nhưng bị chia cắt thành ba kì với hai chế độ cai trị khác nhau. Nam Kỳ là đất thuộc địa đặt dưới quyền cai trị trực tiếp của chính quyền Pháp do một thống đốc người Pháp đứng đầu. Bắc Kỳ và Trung Kỳ về danh nghĩa đặt dưới quyền cai trị của bộ máy nhà nước phong kiến Việt Nam và dưới quyền “bảo hộ” của người Pháp nhưng thực chất cũng là thuộc địa. Đứng đầu Trung Kỳ, Bắc Kỳ là tổng trú sứ lưỡng kì (hai kì) nhưng về sau có khâm sứ và thống sứ ở Bắc Kỳ. Campuchia cũng bị đặt dưới sự cai trị trực tiếp của viên khâm sứ người Pháp, theo chế độ “bảo hộ”. Về sau, theo Sắc lệnh ngày 19.4.1899, Lào cũng bị sáp nhập vào Liên bang Đông Dương, về danh nghĩa là theo chế độ bảo hộ nhưng thực chất là thuộc quyền cai trị trực tiếp của chính quyền thực dân Pháp. Theo sắc lệnh ngày 20.10.1911 của tổng thống Pháp, Liên bang Đông Dương trực thuộc Bộ hải quân và thuộc địa của Pháp và do Toàn quyền Đông Dương người Pháp đứng đầu."
Chưa có văn bản pháp luật nào được lập chỉ mục cho thuật ngữ này.