Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
"Học thuyết về phương thức cai trị, quản lý nhà nước, xã hội dựa vào và theo những quy phạm đạo đức. Học thuyết đức trị cho rằng vua quan cai trị dân mà có nhân đức thì thông cảm với trời đất, gió thuận, mưa hòa, cọp lánh xa, chuột vắng, lòng người quy tụ về một mối, thiên hạ thái bình. Học thuyết đức trị cho rằng thiên tai là do trời và thánh, thần gây ra để cảnh cáo những vua quan cai trị dân mà không có đức. Đức trị cũng là một dạng của nhân trị, theo đó nhà cầm quyền phải lấy đạo đức để giáo dục, dẫn dắt dân chúng, chứ không phải chủ yếu dùng đến cưỡng chế, trừng phạt; giáo hóa, dẫn dắt dân chúng bằng Lễ và Nhạc, chứ không phải bằng pháp luật, một phương cách bất đắc dĩ hạn hữu mới phải dùng đến cưỡng chế."