Định nghĩa pháp lý chính thức, trích dẫn từ văn bản quy phạm pháp luật Việt Nam.
(nguyên tắc tố tụng được quy định trong luật cổ của Việt Nam) là án đã có hiệu lực thì không xử lại, nhằm bảo đảm tính ổn định của pháp luật. Nguyên tắc này được Lý Thần Tông đề ra trong chiếu tháng 5 năm Mậu Thân (1128), nói rằng những việc kiện tụng đã được xét xử dưới các thời vua trước thì không được đem ra bàn tán nữa. Ai làm trái sẽ trị tội. Chiếu tháng 6 năm Bính Dần (1147) cũng có nội dung tương tự. Nguyên tắc tố tụng này cũng được áp dụng trong luật pháp các nước phương Tây, như Điều 1351 Bộ luật dân sự Pháp. Trong luật pháp cổ của La Mã cũng có nguyên tắc: “Res judicata fro veritate accipitur”: một sự việc đã xử rồi thì là chân lí, không thể xử lại được hoặc “Non bis in idem”: không thể kiện hai lần cùng một sự việc. Luật pháp của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam coi trọng và áp dụng nguyên tắc này: quy định hiệu lực thi hành của các bản án đã hết thời hạn kháng cáo, kháng nghị, đã qua phúc thẩm hoặc giám đốc thẩm, trừ trường hợp tái thẩm.
Chưa có văn bản pháp luật nào được lập chỉ mục cho thuật ngữ này.